Wednesday, June 27, 2007

Monday, June 25, 2007

Định luật bảo toàn

Trong đời sống người ta thường hay nghe nhắc đến những nhà vật lý danh tiếng ,  những nhà tâm lý học lừng danh nghiên cứu về tình yêu … Quanh quẩn trên Internet thỉnh thoảng tôi lai tìm thấy không it người Việt mình vừa am hiểu về vật lý nhưng đồng thời lại nghiên cứu rất sâu về môn tâm lý tình yêu . Sau thời gian nghiên cứu miệt mài, số định luật dưới đây đã được các vị ấy cho ra đời . Mặc dù rất cố gắng nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cách phản biện được ...

 

Định luật bảo toàn tình yêu: "Người yêu không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ tay thằng này sang tay thằng khác!"


Định luật biến thiên, bảo toàn động lượng: "Tình yêu của các chàng trai cũng không tự nhiên sinh ra và mất đi mà chỉ chuyển từ em này sang em khác! "

Từ hai  định luật trên người ta suy ra được hệ quả sau :

mổi  người, ở bất cứ thời điểm nào cũng phải đang yêu (ít nhất) 1 người nào đó .
Hoặc nếu không , cả đời không yêu ai cả để đảm bảo định luật bảo toàn... 

Monday, June 18, 2007

Cô đơn trên mạng

Mới đây tình cờ đọc bài “Cô đơn trên blog” thật  không tránh khỏi một cảm giác băn khoăn. Có phải người ta bước vô thế giới blog như một phương tiện để tâm sự, để khoay khỏa những tâm tư trầm lắng hay để chia sẽ với nhau những nổi buồn , những hạnh phúc và niềm vui.  Có 1 lần tôi đã viết về những cãm nhận (positive) trong cái thế giới ảo. Với tôi, những suy nghĩ đó phần lớn nó vẫn còn giá trị , chỉ có khác hơn là sự đánh giá về cái ảnh hưởng của thế giới ảo này vậy .  

Có bao giờ bạn đặt ra câu hỏi cái  thế giới Blogs mang đến cho ta những gì,  lấy đi của ta những gì  và tự kiếm cho mình câu trả lời ? bạn có dành quá nhiều thời giờ cho thế giới ảo ?. Bạn sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời nếu bạn đã bước vào thế giới ấy, và bị cuốn hút trong cái thế giới tưởng chừng nhỏ nhưng quả thật nó tận cùng mênh mông , đến độ xem chừng vô giới hạn .  Đã hơn một lần tôi nghe tiếng than của những người bạn cãm nhận sự lạc lối trong cái thế giới Multiply này, bị nó chi phối và dần dần đánh cảm giác thực tại mà thật khó tìm thấy lối ra.
Tôi đã tự hỏi về điều đó, và chính tôi cũng không biết cách trả lời.

Trước đây tôi cũng lướt mạng khá nhiều nhưng mổi khi rời cái máy PC thì tôi cũng gởi lại cái thế giới internet sau lưng mất rồi, cứ nghĩ rằng thế giới Internet này thật “hồn nhiên” .

Nếu đọc qua bài “một ngày không còn blog”  bạn sẽ còn giật mình hơn khi biết rằng thế giới ảo đã dần dần trở thành quyết định trong cuộc sống của hàng triệu người, họ chỉ dành những khoảnh khắc rất ngắn ngủi cho thế giới thực. Phần thời gian còn lại thì những cảm xúc của thế giới không có thực ấy đã dần trở thành cảm xúc ngự trị trong con người.

Tôi đến với thế giới Blog cũng qua cái thú đam mê âm nhạc, những tấm hình đẹp và nhất là những hài hước, những dí dỏm cũa các bạn chung quanh đây . Tôi thích những câu chuyện cũa đời thường, câu chuyện cũa những bất công, những vô lý hay cũa những nổi nghèo mà chính tôi cũng đã từng trải qua và thỉnh thoảng vẫn hay nghe nhắc đến trong câu chuyện đây đó . Nhưng sự cảm nhận của bạn sẽ sâu sắc hơn khi nghe một người bạn blog kể lại . Rất cám ơn các bạn đã mang lại cho tôi những đam mê ấy.
Những comments trên blogs thường được gói ngắn, vui đùa trong 1-2 câu nên đôi khi ko tránh khỏi những hiểu lầm đáng tiếc ,  muôn đời tôi không bao giờ muốn như vây. Nếu có, xin hảy hiểu nhau và bỏ qua . 
Ác ý  với nhau ở đây để làm gì ?

Thế giới Internet làm cả hành tinh nhỏ lại, và cái ứng dụng Blog làm cho cái không gian cũa bạn to hơn lên.   Mỗi cái mouse click là một cuộc phiêu lưu đến bất kỳ một chổ nào trên quả địa cầu này.

Phải công nhận, đa phần trên thế giới blog là mọi người viết văn có vẻ hay, lưu loát và mang nhiều cảm xúc cho người đọc. Văn chương của tôi chắc chắn thuộc loại “quá” dở, bởi lẽ sống ở nước ngoài đã lâu và tôi cũng chưa tốt nghiệp một trường lớp nào ở VN bao giờ nên chưa có dịp làm một bài luận tiếng Việt nào cho ra hồn. Nhưng viết ở đây tôi cũng phãi cố gắng một chút vậy .

Sau những say sưa trên Internet, quay trở lại hiện thực nhưng văng vẵng đâu đó bạn vẫn còn bị lôi cuốn đi với những suy tư , những dòng tư tưởng miệt mài cứ trôi đi không kiểm soát, khác hơn cái TV dù nó có quỉ quái đến đâu nhưng chỉ cần bấm cáI nút "off" là xong chuyện.
Qua bài "Cô đơn trên blog" tác giả đã diển đạt tâm sự của anh rằng cuộc sống ảo đem đến những cảm xúc ảo, những tình yêu ảo, những cám dỗ ảo, và cuối cùng anh vẫn phải trở lại với cuộc sống thực để tự giải quyết những rắc rối  riêng mình,
của đời sống miếng cơm manh áo hằng ngày.

Đễ tóm tắt  lai ý bài viết ở trên tác giả  đã gói ghém lại qua câu :

"Con số người đọc blog và chia sẻ với mỗi người chẳng thể thay được những ánh mắt trìu mến ấm áp hay những cái vỗ vai".

Hảy ví von thế giới ảo như một bông hồng có gai, sắc đẹp thật tuyệt vời nhưng xin bạn đừng nắm chặt  ...
Bây giờ thì tôi hiểu điều ấy, nhưng chắc thỉnh thoảng tôi sẽ quay lại với blogs như một thú vui, cứ nghĩ rằng mỗi ngày góp nhặt vài điều thú vị sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn ….

Tuesday, June 12, 2007

My new castle

Moved into this new home since May this year  but i have never had a chance to introduce my new house, yet.  It's now the first time i'd like to show you my overall peaceful place.  In the following you'll find some photos of my lovely environment and of course you all are heartily welcome to stop by to have a coffee together.



Toàn cảnh trước nhà   /  as a whole view in front of the house        





Nếu nhìn kỷ cây ở trên, bạn sẽ nhận ra con chim uyên làm tổ 
looking the tree closely you'll find this bird and its nest





và chú chuồn chuồn xanh  thỉnh thoảng lại đến thăm
and this blue syn visits me sometimes  




còn đây là  góc  nuôi gia  súc  bên hông nhà ( để an tâm lở khi mất mùa )
the corner of my animals beside the house 





always go to this place, whenever i get hungry .... unless the cat has stolen my food
... mổi khi đói bụng thì chun vô góc này ... nếu con mèo không ăn vụng mất .





con đường dẩn đến nhà người láng giềng
this way takes me to my next neighborhood





và đây là tôi, khi xưa còn bé, xem không đến nổi xí trai phải không ?
( chụp trước ngày rời VN, còn bé tí tẹo đấy  )
and that's me, when i was young i didn't look so bad, did I ? ( photo was taken the  day before i left VN, as young as i just looked like :)






And last but not least:
Căn nhà trong giấc mơ tôi
The house i'm dreaming of .... Maybe in the future it will be the castle of mine ...




by courtesy of  the site-owner behind this link for his/her extensive collection
and special thanks to LehaiNam for introducing this fantastic address !

Monday, June 11, 2007

Người đẹp chụp hình




những mỹ nhân trong tấm hình này toàn là người quen biết trong Multiply không hà ... quí dzị có nhận ra ai không ? :-)

Thursday, June 7, 2007

Ngụ ngôn bút chì


 
hồi nhỏ khi còn chưa biết đọc, mê chuyện ngụ ngôn nhưng khi giở   quyển sách "dầy cộm" ra, thấy chử nhều quá nên chịu ....ước gì mình đã đươc đến trường !  Giờ lớn lên thấy truyện ngụ ngôn có hơi khác... hình ảnh nhiều hơn chử viết.                being confused :-)                                      




Người thợ làm bút chì nâng niu sản phẩm của mình trước khi cho nó vào hộp.

"Có 5 điều mày cần phải nhớ trước khi tao để mày bước vào thế giới hỗn độn ngoài kia - Ông nói với bút chì - Lúc nào mày cũng phải nhớ và không bao giờ được quên những điều ấy, khi đó, mày mới trở thành một cây bút chì đẹp nhất, hiểu không".  


"Thứ nhất, mày luôn có thể tạo ra những thứ rất vĩ đại, nhưng chỉ khi nào mày nằm trong tay một ai đó.

Thứ hai, mày phải liên tục chịu đựng những sự gọt giũa rất đau đớn, nhưng hãy nhớ, tất cả đau đớn ấy chẳng qua là để làm cho mày đẹp hơn mà thôi.

Tiếp theo, mày phải nhớ lúc nào mày cũng có thể sửa chữa những lỗi mà mày ghi ra.

Và một điều nữa, hãy biết phần quan trọng nhất trên cơ thể của mày chính là phần ruột, phần bên trong chứ không phải là lớp vỏ ngoài.

Cuối cùng, mày, bút chì, phải để lại vết chì của mày trên bất cứ bề mặt nào mà mày được sử dụng để viết, và phải liên tục viết, bất kể chuyện khó khăn gì, được không?’’.


Cây bút chì hiểu rõ những lời người thợ nói và nó tự hứa sẽ nhớ tất cả những điều ấy, và rồi, nó vào nằm trong hộp để bước ra thế giới với những mục đích riêng mà nó đã định.













góp nhặt từ nhócblue.com

Tuesday, June 5, 2007

CÓ hay KHÔNG ?

                  trích một đoạn trong Vô Ngã ,  Đại Đức Thích Trí Siêu


Đa số hay ưa chuộng Bát Nhã, thích tu theo "Không", ít khi nào nói đến "Có", xem "Có" như một tà kiến, rất kỵ không được nói đến, vì nếu nói đến có thể bị liệt vào Tiểu thừa chấp pháp. "Không" và "Có" là hai khái niệm đối đãi tương sinh. Nếu không có "Không" thì sẽ không có "Có". "Không" và "Có" giống như hai mặt của một đồng tiền, làm sao có thể tách rời được?
Thông thường chữ "Có" có nghĩa khẳng định (affirmation), "Không" là phủ định (négation). Thí dụ hỏi: Anh có đi chơi không? Câu trả lời sẽ là hoặc Có hoặc Không. Trong trường hợp này "Có", "Không" là một trợ động từ (verbe auxiliaire), vì "có" là có cái gì? Có (đi chơi). "Đi chơi" là động từ chính. Ngoài ra chữ "Có" trong tiếng Việt có thể hiểu như một động từ (verbe). "Có" (posséder, avoir) như sở hữu, có được: "Tôi có hai căn nhà". Chữ "Có" còn có nghĩa là có mặt, hiện hữu (exister) như: Cái bàn có hay không? "Không" là một danh từ đối lập của "Có". 

Dù được dùng như trợ động từ hay động từ chính, chữ "Có và Không" vẫn không nằm ngoài hai nghĩa "Khẳng định" và "Phủ định". Nhưng khẳng định là khẳng định cái gì? Phủ định là phủ định cái gì? Không thể khẳng định hay phủ định suông được! Do vậy, "Có và Không" cần phải đi đôi với một túc từ (complément) mới đủ nghĩa. Song le, trong đời sống hằng ngày, chúng ta có thể bỏ rơi túc từ cũng không sao, vì trong nội dung câu chuyện ta vẫn có thể hiểu được. Nhưng trong Đạo, lời Kinh thường được dịch theo lối Hán-Việt, và nếu không dùng theo văn phạm Việt Nam thì sẽ gây nhiều hiểu lầm. Đó là trường hợp chữ "Không" của Bát Nhã:
"Sắc tức thị không, Không tức thị sắc!"

"Cái bàn có hay không?" - Cái bàn có mà không! Nói như vậy ai mà hiểu cho nổi! Chữ Không ở đây nó không phải đối lập với Có nữa mà nó phủ định chuyện khác.
Xưa kia, Thần Hội đến viếng Lục tổ Huệ Năng. Tổ có nói câu:
- Ta thấy mà cũng chẳng thấy!
- Thấy là thấy lỗi lầm nơi tâm mình, chẳng thấy là không thấy những việc phải quấy của người khác.
Ở đây đối tượng của thấy và chẳng thấy không phải là một mà là hai thứ khác nhau. Cũng thế "Cái bàn có mà không!" là nghĩa làm sao?
Cái bàn có mà không có thật! Danh từ "có thật" có hai nghĩa, tùy theo Đạo hay theo Đời. Theo Đời, những gì mắt thấy, tai nghe, tay sờ mó được thì gọi là có thật. Theo Đạo Phật thì danh từ có thật không có nghĩa như vậy. "Có thật" có nghĩa là có thật tánh, có tự ngã, tự tánh. Thí dụ: Nếu cái bàn có thật thì dù có đem nó ra băm chẻ, thiêu đốt thì nó vẫn là cái bàn, không thay đổi. Trải qua một trăm tỷ năm, không cần ai làm ra nó, không cần ai tạo ra nó mà tự nó vẫn là cái bàn thì đó gọi là có thật. Nhưng thực tế, nếu đem cái bàn ra băm chẻ, thiêu đốt, nó sẽ không còn là cái bàn nữa, và như vậy theo đạo Phật thì cái bàn không có thật (n'existe pas vraiment). Không có thật còn có nghĩa là không có tự tánh (n'ayant pas de nature propre).

Cái bàn có mà không có thật đồng nghĩa với cái bàn có hình tướng mà không có tự tánh. Chữ "Có" ở đây có nghĩa hiện hữu (exister) chứ không phải sở hữu (avoir). Cái bàn có hiện hữu chứ đâu phải không, vì ai nấy đều nhìn thấy nó. Nó do nhiều nhân duyên hợp lại như gỗ, đinh, cưa, búa, v.v... mới thành. Vì do nhân duyên hợp nên không thể tự có một mình được. Sự không thể tự có một mình được gọi là không có tự tánh. 

Như vậy khi nói "cái bàn có mà không", chữ "có" và "không" ở đây không phải là hai danh từ đối đãi trực tiếp như chúng ta thường hiểu mà chữ "có" nó khẳng định một chuyện (có hiện hữu) và chữ "không" lại phủ định một chuyện khác (không có tự tánh).
Để tránh trường hợp lầm lẫn cho "có" là đối lập của "không" chúng ta có thể thay thế chữ "có" bằng chữ "ảnh hiện" (apparaître). Về chữ "ảnh hiện", có một thí dụ rất hay trong số mười thí dụ nói về pháp không của Kinh Đại Bát Nhã, đó là ảo ảnh về sóng nắng (mirage).
Khi đi trong sa mạc, đói khát, nhìn đằng xa, ta thấy có một ao nước. Mừng rỡ chạy vội đến. Nhưng khi đến nơi thì chẳng còn thấy ao nước nào cả! Ao nước rõ ràng hiện bày trước mắt, nhưng khi tìm lại thì không thấy. Vậy ao nước có hay không có? Nếu bảo là có, vậy sao tìm không thấy? Nếu bảo là không thì sao mắt lại thấy? Vậy phải trả lời làm sao đây? Có hai cách: 

1/ Vừa có vừa không.
2/ Không có cũng không không.

Thật ra, không có cũng không không đồng nghĩa với vừa có vừa không. Hai cách trên chúng ta không nên dùng vì nó hơi "Thiền" quá! Nhiều khi chính chúng ta không hiểu mà làm cho người khác cũng không hiểu luôn. Nói chuyện mà không ai hiểu ai thì cuộc nói chuyện trở thành vô ích. Cách cuối cùng là nên trả lời dài dòng nhưng đầy đủ ý nghĩa, tức là: Ao nước có ảnh hiện nhưng không có thật - Đây chính là Sắc tức thị Không. Ao nước tuy không có thật nhưng vẫn ảnh hiện - Không tức thị Sắc.

Theo Chân Đế tuyệt đối thì các pháp không có thật, không có tự tánh, không thể nắm bắt, nên không sinh, không diệt, tương ưng với chữ Chân Không. Nhưng Chân Đế không lìa Tục Đế. Các pháp tuy không có thật, không có tự tánh, nhưng chúng vẫn duyên khởi, vẫn ảnh hiện và vẫn diệu hữu.

Thế nào là tuyệt đối, là tương đối? Sau một cuộc truy lùng, tìm kiếm cùng cực tới mức tối hậu (recherche ultime) mà ta thấy được một điều gì thì điều này được xem là tuyệt đối (ultime).Như thí dụ trên: Sau khi tìm kiếm ao nước trong sa mạc, ta không thấy gì cả. Sự không thấy gì cả là một cái thấy tuyệt đối, còn có nghĩa là tối hậu.

Lúc sống bình thường, không cần tìm liếm, quán chiếu mà vẫn thấy, cái thấy này được xem là tương đối (relative) tựa như thấy ao nước trong sa mạc.
Cái thấy tương đối (vue relative) đều được mọi người chấp nhận dễ dàng như: lửa nóng, nước lạnh, đàn ông, đàn bà, nhà, cửa, v.v... không cần tu hành gì mà cũng thấy được nên gọi là Tục đế (vérité conventionnelle). Cái thấy tuyệt đối (vue ultime) là cái thấy của các bậc tu hành, trải qua thời gian quán chiếu mới nhận ra, và nó có khả năng dẹp trừ vô minh và đưa đến giải thoát nên gọi là Chân đế (vérité ultime).

Vô Ngã, tức không có cái Ta (tự tánh) thuộc Chân đế, cái Ta (giả lập) thuộc Tục đế.



Saturday, June 2, 2007

10 Things I Hate About You



is a 1999  American romantic comedy film starring Julia Stiles, Heath Ledger, Joseph Gordon-Levitt, Andrew Keegan … and is directed by Gil Junger. "10 Things..." contains many references to Shakespeare's works The Taming of the Shrew   describing the bittersweet romance of the film's female lead with the compelling guy "Pat", who was merely paid to take her out.
Đây là bài thơ mà cô nàng Kat (Julia) đọc to trước cả lớp để thổ lộ với anh chàng tóc xoắn Patrik (Heath Ledgers).
I 've found the funny translation below and hopefully, anyone of you will help me in creating another poetic variance :-)
   
  1. I hate the way you talk to me, and the way you cut your hair.
  2. I hate the way you drive your car.
  3. I hate it when you stare.
  4. I hate your big dumb combat boots, and the way you read my mind.
  5. I hate you so much it makes me sick; it even makes me rhyme.
  6. I hate the way you're always right.
  7. I hate it when you lie.
  8. I hate it when you make me laugh, even worse when you make me cry.
  9. I hate it when you're not around, and the fact that you didn't call.
  10. But mostly I hate the way I don't hate you. Not even close, not even a little bit, not even at all.



Mười  điều tôi ghét bạn                   được dịch  bởi  ELPVN  ở SLNA
Tôi ghét bạn cách bắt chuyện cùng tôi
Và cái cách để mái đầu yêu của bạn
Chả ưa nổi kiểu lượn lờ sau tay lái
Ghét cực kỳ ánh mắt bạn nhìn tôi
Tôi ghét sự rộn ràng trong thinh lặng
Và cách bạn nhìn thấu trái tim tôi
Tôi ghét bạn nhiều đến mức phát ốm
Ốm đến mức cảm thấy thật ngượng ngùng
Ghét ghê gớm, khi bạn luôn có lẻ phải
Để lại tái tê, khi biết bạn dối lừa
Ghét cách bạn khiến tôi phải gục cười
Ghét thậm tệ, khi bạn làm tôi khóc
Ghét những lúc không có bạn ở bên
Để mặc tôi mải chờ bạn gọi trong vô vọng
Nhưng điều tôi ghét nhất là gì bạn có biết ?
Là trong tim tôi, chẳng thể nào ghét bạn !
Không một chút nào, chẳng một tí mảy may

có lẻ qua cảm hứng ở  "10 things..." nên bài "Khi nào ta đã yêu ?" đã được ra đời
  *LOL*