Tuesday, May 29, 2007

Cảm nhận về thế giới ảo

Tôi làm quen cái thế giới Internet này đã khá lâu, lâu đến độ tôi cũng chẳng còn nhớ rỏ tự bao giờ. Mới đây, trước khi đặt chân đến Multiply này , nếu một người nào đó hỏi tôi có  biết gì về BLOG thì chắc nhắc tôi sẻ ngớ cái mặt ra một cách ngớ ngẩn, ngờ nghệch đến độ  buồn cười vì tôi chưa  từng bao giờ quen một blogger nào trước đây.  Thực ra, tôi quen Internet lúc nó còn khô khan lắm, thế giới Internet trước đây làm gì có video để xem, đâu có nhạc MP3 để nghe hay để download mà họa chăng chỉ toàn là TEXT xen lẩn vài tấm hình, để tra cứu, tham khảo để xem tin tức hay những  quảng cáo lằng nhằng ...          

 
Trong thế giới Internet người ta thường viết, người ta kể chuyện và thậm chí cùng nhau hò hẹn  mà chẳng mấy ai thật sự  đã từng gặp nhau, dù một lần. Có lẻ bởi vì thế mà cái khái niệm „Thế giới ảo“  đã được thành hình .

Nhiều người cho rằng  thế giới mạng là một thế giới đầy những lừa lọc và gian trá, chỉ thể hiện bằng những mỹ từ , những lời nói trao chuô’t, những hình ảnh rất đẹp và những hứa hẹn chẳng bao giờ là hiện thực.

Một cái thế giới mà tất cả đều được che đậy bởi cái không gian và khoảng cách .

Một chút làm quen với thế giới ảo này . Với tôi, có lẽ thế giới ảo không chỉ có vậy. Ở một góc cạnh nào đó tôi có thể cảm thấy được chiều sâu của tấm lòng, của tâm hồn con người.

Thế giới ảo ở góc tôi thấy đó là sự yếu đuối trong sâu thẳm con người, những tâm tình rất chân, rất thật  mà trong đời thường người ta vẫn cố gắng đè nén, che dấu nó đi .

Thế giới ảo đó là sự lãng mạn trong mỗi con người .

Thế giới ảo trải dài những sự u buồn nhưng đồng thời cũng chất chứa nhiều  niềm vui, sự hài hước, hồn nhiên và nhí nhảnh trong bản chất thật của mổi người

Thế giới ảo chuyên chở những đam mê, đánh thức giấc những giấc mơ thầm kín. Bởi đây  một góc khuất của con người.
Thế giới ảo là một góc trong tâm hồn.

Và ít ra,  nhờ cái thế giới ảo mà ngưòi ta có thể tìm đến cái chân thiện mỹ,  cái đẹp,  cái  nhân tâm  chất chứa trong những câu chuyện  tưởng  chừng thật giản dị, thật bình thường...


Saturday, May 26, 2007

My new pets

Rating:★★★★
Category:Other
sáng hôm qua thức dậy thấy nhà yên tỉnh quá nên mới ra chợ mua về 2 con này cho dzui nhà dzui cửa.
Nhè đâu hôm nay trời chưa sáng thì con gà nhỏ này nó đã kêu ầm lên, thử hỏi có tức không ? . Hôm nay chắc ra phải mua thêm hộp bông gòn để trước khi đi ngủ nhét vào lổ tai vậy . À hai chú nhỏ này nó ham ăn lắm, nhớ bấm vào "more" để lấy thức ăn cho 2 chúng ăn giùm tôi bạn nhé !
Còn nửa, vì biết bạn sẽ ghé ngang nên tôi có đã mua sẳn mấy con để tặng bạn, gửi lại chổ tiệm bán. Nếu thích ghé ngang đó mà lấy bạn nhé .









Wednesday, May 23, 2007

Khi nào ta đã yêu ?

Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu…


Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…


Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…

Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác. Lúc đó, bạn đã yêu…

Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…

Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…

Bạn luôn tự nhủ rằng “người ấy chỉ là bạn thôi” nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu…

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn. Lúc đó, bạn đã yêu… và đã yêu người ấy…

Khi bạn đọc những dòng chữ này, nhưng bạn không thấy bực mình người đã bỏ công sưu tầm những câu nói lằng ngoằn này để mang lên Multiply   . Lúc đó, ... bạn đã yêu người ấy…....  
xin đính chính ... vì do kỷ thuật trong lúc sao chép, xin đừng đọc câu cuối này 
  


Monday, May 21, 2007

Một nguyên do, một thời khắc & một đời

Cách đây không lâu, tôi được đọc một bài viết (dưới đây) của “Thanh Thao bunny” phân tích về những người bạn mà chúng ta quen, những nhân vật đã mang lại ít nhiều ảnh hưởng trong cuộc sống của bạn . Bài viết không mang tính cách tâm lý học mà ngược lại, nó tương đối đơn giản. Với tôi, tác giả tạo cho người đọc cảm giác tin cậy, yêu thương ( tuy hơi lý tưởng một chút ) những người bạn chung quanh và điều quan trọng hơn nửa là hảy lạc quan, tin tưởng ở chính mình vậy !


Một nguyên do, một thời khắc & một đời

Những người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều là một nguyên do, một thời khắc hay một đời người. Khi bạn nhận ra từng thứ một, bạn sẽ biết phải làm gì cho mỗi người.

MỘT NGUYÊN DO

Khi một ai đó xuất hiện trong đời bạn như là một nguyên do, họ thường để lại ấn tượng trong bạn. Họ xuất hiện để giúp bạn vượt qua khó khăn, cho bạn sự chỉ dẫn và sự ủng hộ, giúp bạn một cách tự nhiên, gây xúc động, thiêng liêng. Họ như là điều may mắn mà Thượng Đế ban tặng, và họ thật sự là thế. Họ có mặt vì bạn cần họ. Vậy thì, không có bất cứ hành vi sai trái nào từ bạn, hay một thời điểm không thích hợp, khiến họ nói hay làm điều gì khiến mối quan hệ kết thúc. Đôi khi họ mất đi. Đôi khi họ đi xa. Đôi khi họ hành động và buộc bạn phải noi theo. Điều mà chúng ta phải nhận thấy là nhu cầu của chúng ta đã được đáp ứng, ước vọng của chúng ta đã được thực hiện, công việc của họ đã kết thúc. Lời khẩn cầu của bạn đã được đáp ứng. Giờ là lúc phải tiếp tục.

MỘT THỜI KHẮC

Có những người xuất hiện trong đời bạn chỉ trong một thời khắc. Bởi vì có những bước ngoặt trong cuộc đời bạn khiến bạn cần đến sự sẻ chia, bạn cần lớn lên, cần học hỏi. Họ mang cho bạn sư trải nghiệm của yên bình, hay làm bạn cười. Họ dạy bạn những điều mà bạn chưa bao giờ được biết. Họ thường mang đến cho bạn nguồn vui to lớn khó tin. Hãy tin tưởng! Thật thế! Nhưng, chỉ trong một thời khắc!

MỘT ĐỜI

Những mối quan hệ suốt một đời dạy bạn những bài học một đời: đó là những mối quan hệ bạn phải xây dựng để có nền tảng cảm xúc vững chắc. Bạn phải chấp nhận bài học, hãy yêu thương mọi người, ứng dụng điều bạn đã học vào tất cả những mối quan hệ và những khoảng thời gian trong cuộc đời bạn. Người ta nói rằng tình yêu thì mù quáng nhưng tình bạn thì sáng suốt.

  • HÃY LAO ĐỘNG NHƯ THỂ BẠN KHÔNG CẦN TIỀN
  • HÃY YÊU NHƯ THỂ BẠN KHÔNG BAO GIỜ BỊ TỔN THƯƠNG
  • VÀ HÃY KHIÊU VŨ NHƯ THỂ KHÔNG CÓ AI ĐANG NHÌN BẠN.

Ngo Thi Giang Uyen

http://www.ngothigianguyen.com/
Image
NGÔ THỊ GIÁNG UYÊN
Sinh ngày 25-7-1981
Tốt nghiệp Đại học Ngoại thương TPHCM 1998-2002
Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA) Đại học Southampton, Anh, theo học bổng Chevening của chính phủ Anh

Sunday, May 20, 2007

Online book: Quang ganh lo di vui song

http://thangdoanchien.googlepages.com/QUANGGANHLODIMAVUISONG1.PDF
Link này chỉ dành cho bạn nào cảm thấy mình đang âu sầu, lo lắng không vui ... mong muốn tìm lại hạnh phúc đã bỏ quên đâu đó ( Nguyễn hiến Lê dịch cách đây có lẽ cũng đã 40 năm? tác giả: nhà thuyết trình lừng danh - Dale Carnegie )

"How to Stop Worrying and Start Living" deals with fundamental emotions and ideas. It is fascinating to read and easy to apply. Let it change and improve you. There's no need to live with worry and anxiety that keep you from enjoying a full, active and happy life!

Wednesday, May 16, 2007

Những bài học đầu tiên

Tập hôn ___________________________
tình cờ đọc bài này ở "Tùy bút", thấy tức cười quá nên copy lại


Năm xưa, khi tui vừa chân ướt chân ráo, bước vào lớp 9, có quen một cô bé thật xinh xắn, từ trên xuống dưới, nhỏ đẹp nhất là bờ môi. Nhiều đêm vẫn mơ màng mộng mị được “môi kề môi” với nhỏ. Tôi đã tốn nhiều công sức và tiền bạc của ba má, để mà thuyết phục nhỏ làm bạn gái tui, cho tui được thí nghiệm hun. Nhưng thôi, để chuyện dài thành ngắn, rồi thì giữa một đêm trăng rằm sáng chói lọi, dưới tàng cây, tui cũng đã mạo mụi nói câu: “Em nhắm mắt lại, anh có cái này cho em nè” với nhỏ. Tui còn nhớ rất rõ là đã phải hít vào một hơi thật dài rồi nhắm mắt nhắm mũi, nín thở …
Khi mặt tui gần sáp vào mặt nhỏ, tui hé mắt ra nhìn trộm coi phản ứng của nhỏ ra sao. Nhỏ ngưởng cổ cao lên chờ đón, mắt nhỏ lim dim đôi môi căng mịn hé mở … hơi chu lên. Nhỏ thật dễ thương. Tự nhiên tui thấy mắc cười chịu không nổi và cũng vì đã nín thở hơi lâu, cho nên đã phì cười và văng cả nước miếng lên mặt của nhỏ. Mặc cho nhỏ tức tối, kêu réo đến tên ông nội, ông cố tui ra, tui vẫn không sao nín cười được. Đợi cho cơn giận của nhỏ nguôi đi bớt, tui cũng kềm chế được trận cười, tui thổ lộ cho nhỏ nghe là : “Hai đứa mình dzống như đang đóng phim kinh dzị vậy đó.” Mà thiệt chứ bộ, lúc đó tui tưởng tượng nhỏ là một con chó sói người đang chu mỏ, hú lên man dại dưới ánh trăng, còn tui thì như con ma cà rồng đang chuẩn bị hút máu tử cổ nhỏ. Chắc có lẽ nàng thấy tôi nói dễ thương quá nên lập tức “nựng” cho một cái thấy quá trời sao. Thế là chúng tôi chia tay, mà tui vẫn chưa biết hôn.
Nhỏ đã loan báo chuyện “phim kinh dị” cho cả lũ bạn gái của nhỏ. Và lũ bạn gái của nhỏ đã loan báo cho lũ bạn gái của chúng. Thế là cả trường, à không, cả thành phố, (có thể bây giờ cả đất nước) đều biết thanh danh của tui (quý vị thấy tui nổi tiếng chưa?). Rồi thì cũng tới tai ba má tui, đã hông được “xơ múi” mà lại còn bị một trận đòn nhừ tử về tội “con nít con nôi quét mỏ chưa sạch mà bày đặt dụ dỗ con gái người ta hun với hít.” Quý vị thử nghĩ coi, từ đó là sao tui có tài nào tìm được một cô bạn gái khác để mà tập tành “trao đổi nước miếng” cho nhau được nữa chớ.
Trong suốt thời gian qua, tui đã tự học thuộc lào các cuốn “bí kíp nghệ thuật hôn chuyên đẳng (tập 1 và 2)” và “kinh thánh kỹ thuật hôn tuyệt đỉnh (phần 4, in lần thứ 7)”… vv và vv… Rồi thì nên đứng hay ngồi, tay chân để đâu cho hợp, hôn môi trên hay môi dưới, lưỡi làm gì (?!?!)…. vv… vv…. Ôi chao là đủ thứ, hun hít thôi mà cũng thật nhiều công phu . Nhưng mà tóm lại thì tui hiểu đại khái muốn hun nhau thật nồng nàng thì cứ nhắm nghiền mắt lại, chu mỏ ra, dí sát mỏ mình vô mỏ người ta. Để có sự “âu yếm” thì dùng hai tay nắm tóc người ta kéo đầu người ta gần lại đầu mình.
Đã có lần học môn cứu người, tới bài “hô hấp nhân tạo”, ở nhà tui mơ màng mong cho tới giờ lên lớp để được “hít ra, hít vô” bằng người thiệt. Nhưng mà thật là thất vọng, ông thầy lúc đó đem ra 2 cái hình nộm … làm tui đây tốn hết chai dầu thơm và cả phong xing-gum. Còn hai bàn tay thì chạm phải làn “da nhựa” nhám nhám, hỏng fê tí nào. Nhiều lần ra biển chơi cứ mong cho có cô nào bị chết đuối để được hôn cho thỏa thích.
Trời ở trên cao cũng độ lòng từ bi, và đã cho tui được toại nguyện. Lần đó đang nhắm mắt lè lưỡi ra tập “thể dục” cho vụ hôn hít rắc rối, thì có một đứa con gái cũng cỡ trạc tuổi tui bị vọp bẻ hay dzì đó, hóp lên hóp xuống trên mặt biển. Tui đã xả thân ngà ngọc, bơi ra kéo cô bé vào và khi lên đến bờ nhỏ bất tỉnh nhân sự mất tiụ Tui vừa nữa mừng, nữa sợ Mừng là vì đã có cơ hội cho mình “hít ra hít vào”, và sợ là vì hỏng bít nhỏ chết chưa. Nhỡ nhỏ chết queo rùi, lạng wạng tui bị thưa ở tù vì tội hỏng bít hun… à lộn, hong biết hô hấp nhân tạo kịp thời. Tui cũng cố gắng làm đúng như những động tác đã từng học trong lớp. Ì ạch một hồi, cuối cùng rồi nước biển từ miệng nhỏ ọc ra (ghê thấy bà nội luôn), lại còn có vài con cá lòng tong nhảy ra nữa chứ. Chưa hết, đã vậy nhỏ còn đền ơn cứu mạng bằng một cái “nựng” nảy đom đóm, thiếu điều hết nhai cháo.
Từ đó tui bắt đầu nằm ác mộng chuyện hun hít, và thề sẽ hông bao giờ hôn ai nữa hết, cho dù nhỏ đó có đôi quyến rũ đến cỡ nào. Tui đã rút ra được một ý tưởng mới về chuyện hun hít là hun xong thì sẽ bị mòn mỏ, hao hơi, và dễ tổn thọ!
Đến khi tui vào cấp 3, phải chuyển trường vào thành phố, tôi quen được một nhỏ khác, xinh đẹp hơn con bé lúc trước nhiều, và đôi môi nó quyến rũ hơn nhiều, lại làm cho tui thấy thèm … hun lại. Lần này, tui mời nhỏ đi khiêu vũ, tại nghe ai đó có nói là khi nhảy điệu xìlâu, dễ hành động hơn. Tui cũng làm y chang trong sách “thánh” đã dạy: dương cặp mắt “óng lánh lửa tình dzống như trong mấy nhân vật trong phim hoạt hình Nhật” lên đắm đuối nhìn nhỏ. Để cho quý vị nào hỏng có coi phim hoạt hình Nhật thì đó là cặp mắt ểnh ương đó. Nhìn đã xong rồi thì mình dìu nhỏ nhẹ nhàng bước ra sàn nhảy, không quên khen ngợi nhỏ đẹp biết bao nhiêu .Từ từ hai đứa nhịp nhàng bước theo điệu nhạc, thả hồn vào bến mơ . Từ từ mình kéo nhẹ thân thể nhỏ nép sát vào thân mình, để cho “lửa tình rừng rực đốt”, như trong truyện Quỳnh Dao hay kể. Kết thúc nước cờ bằng cách khoảng giữa bản nhạc, từ từ kề môi mình vào đôi môi mọng mềm của nhỏ. Môi kề môi, truyền cho nhau hơi ấm của tình yêu học trò. Quấn quít lấy nhau trong hơi thở nồng cháy ấy, cho tới khi điệu nhạc chấm dứt. Chẳng cần biết đến đất trời đất có sập đổ hay không nữa, chung quanh hai đứa chỉ còn mỗi môi với môi….
Lần đầu hôn, đầu lưỡi tui như có một dòng điện 200 watts đang chạy chung quanh vậy đó, tê tê mà cũng fê fê…. Đang nhảy điệu slow chậm chạp trữ tình, mà con tim mất dạy của tui lại đi nhảy điệu rhumba, chachacha, hay tango dzì đó, loạn xà ngầu. Chỉ có đôi môi của tui là “làm việc” nhiều thôi mà mồ hôi ướt đẫm chiếc áo sơmi mới mượn. Nụ hôn đầu đời tuy vụn về, ngây thơ nhưng thật là đáng khiến ta nhớ mãi đến ngàn sau.


Saturday, May 12, 2007

những vần thơ bất cải




này nhé, nếu bạn không chứng minh được những điều sai lầm trong những ý tưởng dưới đây thì lời tựa vẫn sẻ dược giử như vậy nhá...

********o0o***********



Mấy đời bánh đúc có xương.

Mấy đời chơi net không vương tơ tình.


********o0o***********



Mập thì đẹp,
Ốm thì dễ thương, Lòi xương thì dễ mến.


********o0o***********



Ðàn ông tập tạ thì đô
Ðàn bà không tập vẫn đô như
thường.

********o0o***********

Đường về đêm tối canh thâu.
Nhìn anh
tôi tưởng con trâu đang cười.


********o0o***********


Vầng trăng ai xẻ làm đôi .
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm
trường.
Đêm qua anh ngủ trên giường.
Nhớ em tỉnh giấc, lọt giường gãy
xương.

********o0o***********

Học làm chi, thi làm gì .
Tú Xương
cũng rớt,huống chi là mình.

********o0o***********

Này cô con gái nhà ai.
Cớ sao dám
hái hoa nhài nhà tôi.
Hái rồi thì hãy ...lấy thôi.
Còn chưa hái được để
tôi...hái dùm.

********o0o***********

Sức khoẻ là vô giá. Hột xoàn mới có
giá.













Tình yêu và lý trí

Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lo lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.
Một ngày nọ,đức hạnh và thói xấu tập trung lai và bàn về 1 trò chơi nào đó.Thông Minh đề xuất" chúng ta chơi trò trốn tìm nào".Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi.
Lý Trí la lớn "này các bạn,tôi xung phong làm người tìm,các bạn trốn đi nhé".Lý Trí tựa lưng vào 1 gốc cây cổ thụ và bắt đầu đếm 1,2,3..
Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.
Dịu Dàng nấp sau mặt trăng
Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải
Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây
Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất
Nói Dối giấu mình phiá sau của tảng đá nằm bên dưới của 1 hồ lớn
Tham Lam trốn trong 1 bao tải....
Và Lý Trí đã đếm đến 70...80...90

Lúc này, tất cả đều tìm được 1 chỗ ẩn nấp cho riêng mình,ngoại trừ Tình Yêu.
Tình yêu không thể tìm cho mình 1 chỗ để trốn.Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.
Khi Lý Trí đếm tới 100,Tình Yêu nháy đại vào 1 bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm.Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đoá hồng...
Lý Trí bắt đầu tìm kiếm.Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình 1 chỗ nấp tốt.Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn,Yêu mến... cũng được tìm thấy,chỉ trừ Tình Yêu.
Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí "tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy"
Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm.Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa hồng mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng 1 cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.
Tình Yêu xuất hiện với 2 tay ôm mặt và 2 dòng máu cháy ra từ đôi mắt.Trong lúc tìm kiếm ,Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu.Lý Trí khóc thét lên " tôi phải làm gì đây? tôi phải làm gì đây?

Tình Yêu nói " bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường trở lại .Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi hãy làm người hướng dẫn cho tôi" Và đó là lý do vì sao TÌNH YÊU LÀ MÙ QUÁNG VÀ LUÔN ĐỒNG HÀNH VỚI LÝ TRÍ.
                                                                                                        sưu tầm

Thursday, May 10, 2007

Luận về chử bất

Có vợ đẹp là bất an

Có vợ xấu là bất hạnh
Có vợ giỏi là bất xứng
Ý kiến của vợ là bất di bất dịch
Thời trang của vợ là bất luận
Chồng ở nhà mà để vợ đi làm là bất ổn
Chồng đi làm mà để vợ ở nhà là bất tiện
Nuôi không nổi vợ là bất tài
Bị vợ chê là bất lực
Em gái của vợ là bâ't khả xâm phạm
Cãi lời mẹ vợ là bất kính
Nghe lời mẹ vợ thì thiệt bất công
Quyến rũ vợ của bạn là bất nghĩa
Tin bạn mà mất vợ là bất cẩn
Khen người đẹp trước mặt vợ là bất lợi
Nộp lương đủ cho vợ là bất khả kháng
léng phéng mà được vợ bỏ qua là nhất bất quá tam
vợ ghen mà làm thinh là bất chấp
Xin tiền vợ đi uống bia ôm là bất khả thi
Lời vợ dạy luôn luôn là bất biến
Tính xấu của vợ là bất di bất dịch
Khi vợ nổi máu ghen là bất luận phải trái
Bị vợ chửi mà làm thinh là bất bạo động
Bị vợ bắt quả tang (với bồ nhí) là thiên bất dung tha
Bị vợ đánh mà không khai có bồ là bất khuất
Vợ giận đi ngủ riêng là thể hiện sự bất hợp tác

... Được vợ khen là điều bất ngờ

Wednesday, May 9, 2007

Rome, Easter 2006 ( Thanh pho La Ma, thang tu 2006 )


was built almost 2000 years ago. The Colosseum, originally known as the Flavian Amphitheatre (lat. Amphitheatrum Flavium), is an amphitheatre in Rome, capable of seating 50,000 spectators,.

There's no doubt that Rom is the most well-known historical city in the world. Its history has been touching some epochs of over 2000 years with lots of wonderful architecture, arts, antique fountains, monuments. All are of par excellence.
Unlike all the rapid city-changes we face day by day in VN, it's quite easy to understand when you hear "Rome is a forever city". Yes, i guess Rome looked like that way hundred years ago and will certainly remain like today in the next 100 years, and the Italian are proud of that.
Imagine the sceneries in "Cleopatra", "Benhur" or "Gladiator"... Once upon the time ... just like in a fairy tale, Augustus, Cesar , Cleopatra conquered and controlled all of Italy, southern Europe, a part of middle Europe, the Middle East, and Egypt, and found itself, by the start of AD time, the most powerful and largest empire in the world.
To me, the most impressive culture is the Italian Renaissance when thinking about those grandiose paintings of Leonardo da Vinci , Albrecht Dürer, Rafaell or Michelangelo as such. Among of those fantastic art treasures Vatican was also built during that episode.
The Roman story is incredible but Rome remains fantastic....

http://de.wikipedia.org/wiki/Renaissance

Tuesday, May 8, 2007

Triết lý "Cà chua"

Triết lý "Cà chua"




Tôi thích cái “triết lý Cà chua” của nhân vật nữ chính trong phim “Tình cờ” của Hàn Quốc: “Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua”. Cà chua xanh thì bên trongng xanh, ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ..


Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái “Tôi” bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích. Người ta bảo đấy là sự kết hợp Cà Chua với Dưa Hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh…

Nhưng, như một onliner đã nói: “Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những “người xấu” thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến cho những người tốt được nhận diện và ngợi khen.

Có một người bạn “Cà Chua” - cũng tốt - nhưng đối diện với một cây Dưa Hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình đi một chút, sẽ khiến người đối diện cảm thấy được khám phá và phát hiện ra những thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.

Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ một số ít người có cái can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình”.

Tôi không phải là một người “can đảm không quan tâm đến xung quanh”. Tôi đôi khi cũng vẫn hoài nghi về lối sống của mình. Nhưng tôi thích phân biệt rõ ràng “tốt” - “xấu”, kể cả ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi vẫn thích trắng đen rõ ràng hơn là mờ mờ ảo ảo. Và hơn hết, tôi vẫn thích có một người bạn “Cà Chua” hơn là một người bạn “Dưa Hấu”. Không phải ai cũng biết giới hạn của việc “giấu mình đi một chút” cho người khác khám phá. Người ta hay tham lam, hay đi quá đà mà chẳng nhận ra được đâu là điểm dừng.
Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích.

Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu. Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. “Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét”.

Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn.

Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.

Sống đúng với bản thân mình, đấy mới là ý nghĩa sâu xa của triết lý Cà Chua!


Tôi đã từng được giáo huấn thế này: “Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là Cà Chua nữa không?”

Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi…!!!

Còn bạn, bạn sẽ sống như thế nào? Như Cà Chua hay Dưa Hấu...?


-------------------------------------------------------

copied của bạn Linh Hà @ http://forum.hiv.com.vn

Thursday, May 3, 2007

Tree , Leaf, And Wind

Rating:★★★★
Category:Books
Genre: Romance
Author:A Singaporean Author ( unknown to me )
A Love Story ( Tree , Leaf, And Wind )


A short and simple story, which was written by a Singaporean Author and forwarded around the world,  but nevertheless heart touching to tell you how a tree , leaf and the wind are closely related in love.


“What do you like to be? A tree, A leaf or wind?”, please answer the question after reading the story.
/ "Cây, Lá và Gió", the second part is translated /
___________________________________________________________________
Tree



The reason I'm called tree is because I'm good at painting trees. Overtime I start to use a tree on the right hand corner as a trademark for all my watercolor paintings. I have dated five girls when I was in Pre - University. There's one girl who I love alot but never dared to go after her. She doesn't have a pretty face , doesn't have a good figure , doesn't have outstanding charm. She is just a very ordinary girl.

I like her. I really like her. Like her innocence , like her frankness. Like her cuteness , like her intelligence and her fragility. Reason for me not going after her is because I felt somebody so ordinary like her is not a good match for me. I'm also afraid that after we will be together all the good feelings will vanish. I'm also afraid other's gossips will hurt her. I felt that if she's my girl , she will be mine ultimately and I don't have to give up everything just for her. The last reason , l made her accompany me for three years. She watches me chase after girls , and I have made her heart cry for three years.

She wants to be a good actress and I'm a very demanding director. When I kissed my second girlfriend , she bumped into us. She was embarrassed but smiled and said "Go on !" before running off. The next day , her eyes were swollen like a walnut. I purposely didn't want to think about what causes her to cry but laughed at her the whole day. When everybody goes back home , she was alone crying in the classroom. She didn't know that I returned from soccer training to get something. I watched her cry for an hour or so.

My fourth girlfriend didn't like her. There was once when both of them quarreled. I knew that based on her character she's not the type that will start off the quarrel. But I still sided with my girlfriend. I shouted at her and her eyes were filled with shock and tears. I didn't care about her feelings and walked off with my girlfriend. The next day , she still laughed and joked with me like nothing ever happened. I know that she's very hurt but she didn't know that my heart ache is as bad as hers.

When I broke up with my fifth girlfriend , I asked her out. After going out for a day , I told her that I have something to tell her. She told me that coincidentally , she has something to tell me too. I told her about my break up and she told me about her getting together. I know whose the guy. He has been going after her for quite a while. A very cute guy full of energy , lively and interesting. His pursuit for her has been the talk of the school.

I could'nt show her my heart ache but could only smile and congratulate her. When I reached home , the heart ache was so strong that I couldn't stand it. It's like a heavy weighted stone on my chest. I couldn't breath. I wanted to shout but l couldn't. Tears rolled downmy cheeks and I broke down and cried. How many times have I seen her cry for the man that doesn't acknowledge her presence too.

During graduation , I read an sms in my HP. It was sent ten days ago when I broke down and cried. I haven't read it since then. It says "Leaf's departure is because of the Wind's pursuit. Or because the Tree didn't ask her to stay"

Leaf

During Pre - University days , I liked to collect leaves. Why ? Because I felt that for a leaf to leave the tree she has been relying on for so long it takes a lot of courage. During the three years of Pre - University I was on very close terms with a guy. Not BGR kind but as a buddy kind. But when he had his first girlfriend , I learnt a feeling I never should have learnt - Jealousy. The sourness in the heart can't be described by using a lemon. It's like hundred rotten sour lemons. Sourness to the extreme limit. They were only together for two months. When they broke up , I hid my strong sense of happiness. But after a month , he got together with another gal.

I like him and I know he likes me. But why won't he pursue me ? Since he loves me why doesn't he want to make the first move ? Whenever he had a new girlfriend , my heart would hurt. Time after time , my heart was hurt. I began to suspect that this is one sided love. If he don't like me , why does he treat me so well. It's beyond what you will normally do for a friend. Liking a person is very heart wrenching. I know his likes , his dislikes , his habits. But his feelings towards me I can never figure out. You can't expect me a girl to ask him out right ?

Despite that , I still want to be by his side. Care for him , accompany him , love him. Hoping that one fine day , he will come and love me. It's like waiting for his phone call every night , wanting him to send me an sms. I know that no matter how busy he is , he will make time for me. Because of this , I waited for him. The three years were the hardest to go through and I really wanted to give up. Sometimes , I wonder should I continue waiting. The pain and hurt , the dilemma accompaning me for three years.

Till the end of my third year , a second year junior begins to go after me. Everyday he pursuits me relentlessly. From outright rejection to a point in time when I felt that I'm willing to let him have a small footing in my heart. He's like a warm and gentle wind , trying to blow a leaf away from the tree. In the end , I realized that I didn't want to give this wind a small footing in my heart. I know this wind will bring this badly battered leaf far away and for better land. Finally I left the tree, but the tree only smiled and didn't ask me to stay. Leaf's departure is because of the Wind's pursuit. Or because the Tree didn't ask her to stay.

Wind

Because I like a girl called leaf. Because she's so dependent on the tree so I have to be a gust of a wind. A wind that will blow her away. When I first met her , it was one month after I transfered to the new school. I saw a petite person looking at my seniors and me playing soccer. During ECA time , she will always be sitting there. Be it alone or with her friends looking at him. When he talks with girls there's jealousy in her eyes. When he looked at her , there's a smile in her eyes. Looking at her became my habit. Just like she likes to look at him.

One day , she didn't appear. I felt something amissed. I can't explain the feeling except it's a kind of uneasiness. The senior was also not there as well. I went to their classroom , hid outside and saw my senior scolding her. Tears were in her eyes while he left. The next day , I saw her at her usual place , looking at him. I walked over and smiled at her. Took out a note and gave it to her. She was surprised. She looked at me , smiled and accepted the note. The next day , she appeared and passed me a note and left.

Leaf's heart is too heavy and the wind couldn't blow her away.

It's not that the leafs heart is too heavy. It's because the leaf never wanted to leave the tree.

I replied to her note with this statement and slowly she started to talk to me and accept my presents and phone calls. I know that the person she loves is not me. But I have this perseverance that one day I will make her like me. Within four months , I have declared my love for her no less than twenty times. Every time , she will divert away from the topic. But I never gave up. If I decide I want her to be mine , I will definitely use all means to win her over. I can't remember how many times I have declared my love to her. Although I know she will try to divert but I still bear a small ray of hope. Hoping that she will agree to me my girlfriend. I didn't hear any replies from her over the phone. I asked "What are you doing ? How come you didn't want to reply ?" She said , "I'm nodding my head". "Ah ?" I couldn't believe my ears. "I'm nodding my head" She replied loudly. I hanged up the phone , quickly changed and took a taxi and rushed to her place and pressed her door bell. During that moment when she opened the door. I hugged her tightly. Leaf's departure is because of the Wind's pursuit. Or because the Tree didn't ask her to stay.
___________________________________________________________________
... and now it 's translated into Vietnamese


Một chuyện tình "Cây, Lá và Gió"



Một truyện ngắn, đơn giản có tựa gốc là “Tree, Leaf and Wind” của một tác giả người Singapore, được nhiều người chuyền tay nhau trên web cho bạn bè cùng đọc.
Truyện xoay quanh chuyện tình của ba nhân vật: Cây, Lá và Gió. Nhưng với ba câu hỏi: Vậy Lá rời Cây là vì Gió thổi Lá đi hay vì Cây không giữ Lá lại? Có bao giờ bạn rơi vào trường hợp của Cây, Lá hay Gió chưa? Nếu là Cây bạn sẽ làm gì, là Lá bạn sẽ làm gì và là Gió bạn sẽ làm gì?

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã.

___________________________________________________________________



Cây



Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây. Một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật. Cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tối đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…
Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắc khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ… và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.
Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau. Tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt bàng hoàng thật sự. Tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.
Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết rằng tôi cũng đau như cô ấy vậy.
Khi tôi chia tay người bạn gái thứ năm, toi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày, tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói với cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay với bạn gái và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.
Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông và cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?
Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “lá rời cây là vì gió cuốn lá đi hay là vì cây không giữ lá lại ???”



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên, tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa khịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một nguời con gái khác.
Tôi thích anh ấy và biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm khó khăn cũng trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày cậu ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, cậu như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cái cây mà nó dựa dẫm. Ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho cậu ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên tôi đã quyết định rời cây… nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại…
Lá lìa cành là vì gió thổi lá đi hay vì cây không giữ lá ở lại???

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy. Khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô. Nhìn cô ấy đã trở thành sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
Một ngày cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm giác khó chịu lắm. Bữa đó đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.
“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu.”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây.”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nỗi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hy vọng, hy vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy?” “Đầu em đau lắm.”, “Hả?” “Đầu em đau lắm.” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy. Khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… Và từ hôm đó… chúng tôi là một đôi.

{ Vậy lá rời cây vì gió thổi lá đi hay vì cây đã không giữ lá lại? }