Tuesday, May 8, 2007

Triết lý "Cà chua"

Triết lý "Cà chua"




Tôi thích cái “triết lý Cà chua” của nhân vật nữ chính trong phim “Tình cờ” của Hàn Quốc: “Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua”. Cà chua xanh thì bên trongng xanh, ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ..


Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái “Tôi” bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích. Người ta bảo đấy là sự kết hợp Cà Chua với Dưa Hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh…

Nhưng, như một onliner đã nói: “Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những “người xấu” thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến cho những người tốt được nhận diện và ngợi khen.

Có một người bạn “Cà Chua” - cũng tốt - nhưng đối diện với một cây Dưa Hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình đi một chút, sẽ khiến người đối diện cảm thấy được khám phá và phát hiện ra những thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.

Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ một số ít người có cái can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình”.

Tôi không phải là một người “can đảm không quan tâm đến xung quanh”. Tôi đôi khi cũng vẫn hoài nghi về lối sống của mình. Nhưng tôi thích phân biệt rõ ràng “tốt” - “xấu”, kể cả ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi vẫn thích trắng đen rõ ràng hơn là mờ mờ ảo ảo. Và hơn hết, tôi vẫn thích có một người bạn “Cà Chua” hơn là một người bạn “Dưa Hấu”. Không phải ai cũng biết giới hạn của việc “giấu mình đi một chút” cho người khác khám phá. Người ta hay tham lam, hay đi quá đà mà chẳng nhận ra được đâu là điểm dừng.
Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích.

Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu. Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. “Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét”.

Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn.

Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.

Sống đúng với bản thân mình, đấy mới là ý nghĩa sâu xa của triết lý Cà Chua!


Tôi đã từng được giáo huấn thế này: “Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là Cà Chua nữa không?”

Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi…!!!

Còn bạn, bạn sẽ sống như thế nào? Như Cà Chua hay Dưa Hấu...?


-------------------------------------------------------

copied của bạn Linh Hà @ http://forum.hiv.com.vn

10 comments:

  1. Theo tôi thì "sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Nếu vì vậy mà thành "cà chua" hay "dưa hấu" thì cũng chẳng sao, phải không? :)

    ReplyDelete
  2. theo như anh Ducster nói thì em đoán "sống trong đời sống cần có một tấm lòng" là điều kiện "cần", còn điều kiện "đủ", thì ... sao cũng được :-) ? Bác nhớ đặt tên cho triết lý này nhé, hehe .

    ReplyDelete
  3. ca chua hay dua hau deu la nhung thu an duoc, du ca chua ngoai sao trong la vay, hay dua hau ngoai xanh trong do, chi so ban nhu mot loai trai cay ben ngoai bong dep, co the an nhung ma chi an duoc dung mot lan.

    ReplyDelete
  4. Tôi cũng đã từng rất rằn vặt mình về những điều đó, khong phải rằn vặt bản thân, mà rằn vặt về cách bị đối xử như "quả dưa hấu' ...mà đích thực thì mình lại là "cà chua" ...có một người bạn online đã cho tôi một comment thế này ..."Xám. Một người nào đó là người nói một là một, nói hai là hai, không có ấm ớ hội tề, không được nửa nạc nửa mỡ. Không chấp nhận một người có thể vừa đúng vừa sai suy ra bị khổ sở vì phong tỏa tình cảm. Trong suy nghĩ của người ấy chân lý chỉ được tìm thấy ở hai cực của dao động và từ chối dải vô tận những điểm nằm giữa hai cực đó. Chỉ có trắng hoặc đen từ chối xem xét dải vô tận những mầu xám. Nhưng sự thật khách quan là vẫn tồn tại một dải vô tận những mầu xam xám mà không hề phụ thuộc vào ý chí chủ quan của một ai đó. Vậy sao không thuận theo lẽ tự nhiên mà sống?"...trong cách nghĩ của người bạn tôi, thì tôi rơi vào cái chân lý "của hai cực giao đông, hoặc là trắng, hoặc là đen"....không có chuyện cơm cháo lẫn lộn

    ReplyDelete
  5. @haiduong, trái cây bán ngoài đường nhiều thứ quá, mua hoài mà vẩn bị lầm trái hư, trái đắng . Phải chấp nhận vậy thôi ? :-(.
    @prettyboy9, làm sao cho vừa lòng tất cả mọi người, bạn nhỉ? Lại càng khó khăn hơn để tránh được những sự hiểu lầm trong cuộc sống. Thông thường, ai cũng cho rằng suy nghĩ hay điều chính mình nói là khách quan. Nhưng trong bản chất, chính điều này cũng đã chủ quan rồi. Nếu không bị "rằn vặt" với bản thân và chính mình cảm thấy "có một tấm lòng" thì có lẻ bạn sẽ còn rất nhiều bạn khác chung quanh quý mến ?

    ReplyDelete
  6. Chinh vi the moi can den chu "kinh nghiem" cai nay phai hoc va tich luy qua nam thang, khong ai co the nhin mot lan dau tien ma biet chac duoc la trai cay minh chon la ngon nhat, cuoc song cung the, qua trai nghiem cuoc song thi moi biet nhin nhan van de va danh gia dung su kien su viec, tinh yeu thi can phai co thoi gian tim hieu va xay dung. Mua nham trai cay hu roi, nhung ban van con co hoi, hoac la ban vut bo no hoac la ban co ma an no, ca hai co hoi do deu cho ban mot cai gi ...de ma nghi co dung khong?. Trong cuoc song ban co the la ca chua, co the la dua hau, mien sao cai ruot cua no khong toxic la ok roi, minh nghi the do.

    ReplyDelete
  7. @haiduong, đồng ý với bạn rằng cho dù là dưa hấu thì cái ruột phãi ngọt ngào, và nê'u la` cà chua ( chua nhiều hơn là ngọt :-) thì cũng cần phải tươi, thơm mát thì vẫn giử được sự quí mến vậy .

    ReplyDelete
  8. @haiduong, đồng ý với bạn rằng cho dù là dưa hấu thì cái ruột phãi ngọt ngào, và nê'u la` cà chua ( chua nhiều hơn là ngọt :-) thì cũng cần phải tươi, thơm mát thì vẫn giử được sự quí mến vậy .

    ReplyDelete
  9. Tôi có cả một tá bạn bè quí mến, với sự thẳng thắn và nhiệt tình của mình, chẳng phải vì tôi làm mất lòng họ mà họ không quí mến tôi, tôi có thể làm mất lòng họ chỉ vì tôi sẽ mang lại cho họ những điều thật, tôi muốn họ trở nên tốt hơn, tiến bộ hơn, chứ không dùng những lời đường mật giống như những người khác cho ho- quả la` nguy hiem hon roi`...Thiên hạ phức tạp quá, chín người mười ý, tôi chẳng có ý định làm vứa lòng nhiều người đâu..!

    ReplyDelete
  10. bản thân nghĩ rằng mình là cà chua, còn người khác nghĩ mình là cà chua hay dưa hấu thì...ko cần biết ^^

    ReplyDelete